Chúa nhật XVIII TN

Xh 16:2-4,12-15; Tv 78:3-4,23-24,25-54; 

Ep 4:17,20-24; Ga 6:24-35


ĐÓN NHẬN LƯƠNG THỰC THẦN LINH

          Nhìn vào thực tế của cuộc đời : Nếu không có bánh, chúng ta sẽ chết. Cơm bánh có khả năng duy trì sự sống cho chúng ta nhưng đó là một khả năng giới hạn. Khi nói “Tôi là bánh ban sự sống”, Chúa Giêsu cho hiểu là tương quan giữa bản thân Người với loài người cùng một kiểu như tương quan giữa cơm bánh và chúng ta, nhưng sự sống Người ban là sự sống vĩnh cửu, chứ không chỉ là sự sống trần gian giới hạn. Người mạnh hơn cái chết, Người muốn đưa chúng ta đi sang bên kia cái chết. Nhưng chúng ta phải chạy đến với Người, phải tin vào Người.

Nhìn vào dòng chảy lịch sử cứu độ, ta thấy Thiên Chúa đã thực hiện lời Ngài hứa, Ngài cho dân Israel vào Đất Hứa, nhưng họ chưa tin thật vào Ngài. Chúa Giêsu đến, tiếp tục dạy dỗ họ, đào tạo họ thành những con người tin vào Thiên Chúa. Chúa Giêsu đã cho dân chúng ăn no nê từ năm chiếc bánh và hai con cá. Chúa Giêsu tỏ quyền năng để họ tin vào Người, tin vào Thiên Chúa.



Thế nhưng rồi ngay sau đó, họ đi tìm kiếm Người để không phải làm mà vẫn có ăn. Họ tìm Chúa Giêsu không vì tin, mà vì lười biếng; họ không nhận ra Tình yêu thương mà Thiên Chúa luôn dành cho họ, để họ tin và đi theo Ngài tiến về Nước Trời. Chúa Giêsu nhắc họ phải ra công làm việc, để có của ăn không chỉ khi còn ở trần gian này, nhưng còn phải ra sức tìm kiếm của ăn không hư nát, đem lại sự sống trường tồn là bánh trường sinh. Người còn chỉ cho họ phương cách để có bánh trường sinh, đó là tin vào Đấng mà Thiên Chúa sai đến, tức là tin vào Người. Vì chính Chúa Giêsu là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ! Chúa Giêsu không chỉ dạy cho dân Do Thái khi xưa mà còn dạy cho chúng ta ngày nay.

Quả thật, chúng ta luôn khao khát có hạnh phúc, bình an; chúng ta ra sức tìm kiếm điều đó nhưng không gặp, không có được hạnh phúc đích thật, chỉ vì chúng ta không nhận biết Người là bánh trường sinh, là con đường dẫn đưa chúng ta đến sự sống vĩnh cửu. Vì chúng ta chưa tin thật vào Chúa Giêsu, chưa trở thành con người tin vào Thiên Chúa. Hay nói cách khác, chúng ta chưa trở thành con người yêu thương, vì chưa nhận ra Tình Thương của Thiên Chúa dành cho chúng ta. Hạnh phúc mà Chúa Giêsu đem lại cho chúng ta, là chúng ta không tìm kiếm hạnh phúc cho bản thân mình, nhưng phải tạo hạnh phúc cho người khác.

Chỉ khi chúng ta đem lại cho người khác sự bình an, hạnh phúc, chính khi đó, chúng ta lại có được an bình, hạnh phúc. Muốn được như thế, chúng ta phải dẹp bỏ con người ích kỷ của mình. Chúng ta phải giúp nhau sống trong sự yêu thương. Để từ đó, chúng ta giúp nhau nhận biết: Thiên Chúa là Tình Yêu, chính Ngài là hạnh phúc, là bình an thật. Chúng ta sẽ được hưởng niềm vui và bình an khi chúng ta được ở với Ngài trên Nước Trời.

Nhìn lại lịch sử năm xưa, dân Israel được ăn manna và thịt chim cút trong hoang địa, vì họ chưa tin thật vào Đức Chúa, vì họ than trách Ngài. Thiên Chúa ban cho họ của ăn, để nuôi dưỡng họ trong hành trình tiến về Đất Hứa. Thiên Chúa làm như vậy để họ chỉ tôn thờ, chỉ tin vào một mình Ngài mà thôi. Họ cần phải nhận biết: chỉ có Một Thiên Chúa duy nhất, không có thần nào khác. Thiên Chúa dạy dỗ họ để họ trở thành một con người tin vào Đức Chúa. Đó là điều cần thiết nhất giúp họ vào Đất Hứa.

Và rồi ta thấy rằng khi ta tin vào Chúa Giêsu khi ta tự liên kết hoàn toàn với Người và để cho Người hoàn toàn quy định đời sống tôi. Đức tin có thể là như một dây liên kết mong manh và yếu kém; còn nếu một dây liên kết quan trọng, vững chắc và thiết yếu đối với cuộc sống, thì nó được diễn tả ra bằng một tình bạn chân thật hoặc một cuộc hôn nhân đích thực. Khi tin vào Chúa Giêsu, dây liên kết ta có với Người sẽ có sức mạnh và có khả năng ban sự sống tối đa.

Trên hành trình tiến về quê thật là Nước Trời, chúng ta được Chúa Giêsu nuôi dưỡng bằng chính Mình Máu Người, chúng ta được Người hướng dẫn bằng Lời Người. Mình và Máu Chúa chính là của ăn của uống không bao giờ hết, không hề hư nát; đó là lương thực đem lại sự sống vĩnh cửu, nếu chúng ta tin thật vào Chúa Giêsu. Đức Tin của chúng ta được củng cố nhờ Lời dạy của Chúa Giêsu. Lời Chúa nuôi dưỡng niềm tin, giúp ta lớn lên trong Tình Yêu của Ngài, hướng dẫn ta để ta trở nên con người tin vào Thiên Chúa, ngõ hầu được chung hưởng niềm vui vĩnh cửu trên Quê Trời.

Thánh Phaolô nhắc cho chúng ta phải học biết về Đức Kitô để củng cố Đức Tin của mình. Một khi đã tin vào Chúa Giêsu, chúng ta phải biến đổi cuộc đời mình: cởi bỏ con người cũ và phải mặc lấy con người mới. Tức là một người biết làm theo Lời Chúa Giêsu dạy, để trở nên công chính, thánh thiện; hay nói theo Chúa Giêsu đã dạy: Nên Hoàn thiện như Cha của chúng ta là Đấng Hoàn thiện. Điều này đòi hỏi chúng ta phải nỗ lực, phải ra công tìm kiếm và phải cố gắng mỗi ngày. Mỗi người phải dứt khoát từ bỏ con người tội lỗi, con người ham muốn trần gian, để trở thành con người tin thật vào Thiên Chúa.

Nhìn lại cuộc đời, ta thấy xấu hổ vi a ngại để cho Thiên Chúa đi vào trong cuộc sống chúng ta và làm việc ở đó. Để biện minh cho việc chúng ta lùi lại trước đòi hỏi của Người, ta thường vận dụng một chiến thuật khác để “câu giờ”, chúng ta đặt ra một điều kiện: “Ông đã làm dấu lạ nào…? Ông đã làm gì?” (c. 30).

Quả thế, ta đã thấy hoạt động của Thiên Chúa trong đời sống ta, nhưng ta vẫn tìm cách từ chối tin vào Người. Thiên Chúa lại chỉ thích nói với con tim ta bằng những dấu chỉ kín đáo hầu ta vẫn còn tự do mà từ khước tiếng gọi của Người. Thiên Chúa muốn được yêu mến bởi những người con tự do, chứ không phải được tôn thờ bởi những tên nô lệ khiếp nhược.

Bữa ăn lạ lùng sẽ phải được giải thích như là một dấu chỉ. Đấy là một sự kiện thực hữu, Đức Giêsu đã thực sự cho một đám đông ăn no; nhưng biến cố này tự nó không có ý nghĩa. Đức Giêsu không muốn chứng minh rằng người ta có thể nhận được bánh từ nơi Người mà không cần phải mệt nhọc và được nhận ê hề; Người không muốn thay thế các ông thợ làm bánh mì để rồi các ông này phải thất nghiệp mà bị đói. Bữa ăn lạ lùng nhắm đến một thực tại khác.

Sự kiện Chúa Giêsu có thể ban bánh và cho ăn no nê theo nghĩa trần thế phải cho thấy rằng bản thân Người chính là bánh ban sự sống và có thể ban sự sống vĩnh cửu, không bao giờ tàn lụi. Ở bên Người, chúng ta không được tìm kiếm bánh trần thế; trái lại, chúng ta phải nhìn nhận rằng Người có thể và muốn ban cho chúng ta một thứ vô cùng lớn lao hơn. Chúng ta cần phải để ý đến điều này và đón nhận quà tặng của Người.

Từ manna trong thời Cựu Ước, tiến đến Bánh trường sinh trong thời Tân Ước, cũng chỉ nhằm bày tỏ một vấn đề, đó là Bánh ban sự sống, và đã được Chúa Giêsu trình bày cho dân một cách nhẹ nhàng, và hợp lý hợp tình. Nên chi, cuối cùng thì dân chúng đã hiểu vấn đề, và họ liền thưa Người rằng: "Thưa Ngài, xin cho chúng tôi bánh đó luôn mãi". Đúng là không còn dịp nào tốt hơn, Chúa Giêsu liền nói với dân chúng: "Chính Ta là Bánh ban sự sống. Ai đến với Ta, sẽ không hề đói; ai tin vào Ta, sẽ không hề khát bao giờ".

Chúa Giêsu hướng cho dân chúng biết chuyện Bánh ban sự sống; từ việc ra công tìm bánh nuôi sống, Chúa Giêsu hướng dẫn dân biết ra công làm việc của Thiên Chúa là “tin vào Ðấng Ngài sai đến”; và từ thái độ lên giọng đối chất về dấu lạ manna của dân, Chúa Giêsu đã giải thích cho họ: “ không phải Môsê đã ban cho các ngươi bánh bởi trời, mà chính Cha Ta mới ban cho các ngươi bánh bởi trời đích thực”, đám đông dân chúng liền hạ giọng xin cho được ăn Bánh ban sự sống. Với diễn biến nội tâm của đám đông dân chúng tốt đẹp như thế, Chúa Giêsu đã không ngần ngại trao ban: chính Mình Ngài.

Đức Giêsu, Đấng Phục Sinh, đang nuôi dưỡng chúng ta bằng Lời và Bí tích trong các cuộc cử hành phụng vụ. Chúng ta có biết chính Người là Đấng chúng ta đang tìm kiếm và không phải là dấu chỉ của sự thỏa mãn vật chất nào khác? Cơn đói mãnh liệt nhất của chúng ta là sự mật thiết với Thiên Chúa, là sự sống của Thiên Chúa bên trong chúng ta, thứ mà Đức Giêsu hôm nay gọi là “sự sống đời đời”. Đức Giêsu mời gọi chúng ta tin tưởng nơi Người với tất cả con người, tâm hồn và thân xác của ta. Chuyện quan trọng là ở ta, ta có đến và lãnh nhận lương thực thần linh hay không mà thôi.

Lm. Huệ Minh

Đăng nhận xét

Được tạo bởi Blogger.