Thất bại do thiếu lòng tin


Thứ Bảy Tuần 18 Thường Niên 
(Thánh Clara, Trinh nữ, lễ nhớ)


Lời Chúa:  Mt 17,14-21


  Khi thầy trò đến với đám đông, thì có một người tới quỳ xuống trước mặt Đức Giê-su.  và nói: "Thưa Ngài, xin thương xót con trai tôi, vì cháu bị kinh phong và bệnh tình nặng lắm:nhiều lần ngã vào lửa, và cũng nhiều lần ngã xuống nước.  Tôi đã đem cháu đến cho các môn đệ Ngài chữa, nhưng các ông không chữa được."Đức Giê-su đáp: "Ôi thế hệ cứng lòng không chịu tin và gian tà! Tôi còn phải ở với các người cho đến bao giờ, còn phải chịu đựng các người cho đến bao giờ nữa? Đem cháu lại đây cho tôi."  Đức Giê-su quát mắng tên quỷ, quỷ liền xuất, và đứa bé được khỏi ngay từ giờ đó.


  Bấy giờ các môn đệ đến gần hỏi riêng Đức Giê-su rằng: "Tại sao chúng con đây lại không trừ nổi tên quỷ ấy? "  Người nói với các ông: "Tại anh em kém tin! Thầy bảo thật anh em: nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải thôi, thì dù anh em có bảo núi này: "rời khỏi đây, qua bên kia! " nó cũng sẽ qua, và sẽ chẳng có gì mà anh em không làm được.   Giống quỷ này không chịu ra, nếu người ta không ăn chay cầu nguyện."


Tôi đã đem cháu đến cho các môn đệ Ngài chữa, nhưng các ông không chữa được. (Mt 17,16)

Phân tích

Lúc Chúa Giêsu và 3 môn đệ đang ở trên núi (biến hình) thì ở dưới núi, người ta đem đến cho các môn đệ một đứa trẻ bị quỷ ám mắc kinh phong. Nhưng các ông không chữa được. Khi Chúa Giêsu trở lại Ngài nói lý do thất bại là thiếu lòng tin.

Suy gẫm


1. “Ôi thế hệ kém lòng tin và hư hỏng. Ta còn phải ở với các ngươi đến bao giờ? Ta còn phải chịu đựng các ngươi đến bao giờ nữa?”

Chúa Giêsu đang than phiền về ai thế?

- Về những người Do Thái, về cha đứa trẻ và cả các môn đệ Ngài.

Các môn đệ đã ở với Chúa bao nhiêu năm mà vẫn kém lòng tin và hư hỏng. Tôi cũng thế, Chúa phải buồn vì ở với tôi, Chúa phải than vì chịu đựng tôi.


2. Thất bại là do thiếu lòng tin.

Chúa Giêsu nói đức tin có sức mạnh chuyển núi dời non. Tôi không cần chuyển dời núi Thái Sơn hay Trường Sơn, mà cần chuyển dời những ngọn núi kiêu căng, tự ái, ích kỷ, dục vọng. Bấy lâu nay dù tôi có cố gắng nhiều nhưng chẳng làm chúng nhúc nhích tí nào cả. Hôm nay tôi thử dùng sức mạnh đức tin vào ơn Chúa để chuyển động chúng xem sao. Tôi hãy nhớ lời tâm sự của Thánh Phaolô: “Tôi có thể làm được mọi sự trong Đấng là sức mạnh của tôi”, vì “Khi tôi yếu chính là lúc tôi mạnh”.


3. Con người dễ mắc cám dỗ cậy vào sức riêng của mình và do đó dễ gặp thất bại trong cuộc sống. Chính các môn đệ cũng không tránh khỏi những cám dỗ đó. Ngài muốn các ông nhận thức giới hạn của mình khi để các ông thất bại trong việc trừ quỷ câm. Trước đây, nhờ quyền năng Chúa các ông xua trừ được nhiều quỷ. Có lẽ các ông bắt đầu quên điều đó, quên mình là dụng cụ của Thiên Chúa. Bởi thế, sau khi để các ông nhận thức rõ sự thất bại của mình, Chúa đã giải thích cho các ông biết rằng để thành công, các ông cần phải có đức tin dù là đức tin nhỏ bé: cần gắn bó với Chúa, cần phải cần nguyện và ăn chay.


Một giáo xứ đồng quê nọ phải trải qua một cơn nắng hạn lâu dài, đồng ruộng khô cằn, súc vật chết dần chết mòn, người cũng bị đe dọa chết đói. Mọi người đến cầu cứu vị linh mục. Ngài quả quyết như sau: "không gì có thể cứu vãn chúng ta, ngoại trừ cầu nguyện. Tôi đề nghị mọi người hãy đến nhà thờ đọc kinh cầu mùa để xin Chúa ban mưa xuống. Nhưng trước khi tập trung ở nhà thờ để cầu nguyện chung với nhau, tôi xin mọi người trong giáo xứ hãy về nhà ăn chay một tuần và hãy tin tưởng rằng Chúa sẽ nhận lời, và sáng Chúa nhật chúng ta sẽ tập trung lại để cầu nguyện.

Sau một tuần ăn chay, tất cả đều tập trung lại để cẩu nguyện, vừa thấy họ, vị linh mục đã nổi giận: " anh chị em hãy đi về, tôi sẽ không cầu nguyện cho trời mưa, bởi vì anh chị em không có lòng tin".

Nghe thế, mọi người đều chống chế: "Thưa cha, nếu không tin thì chúng con đã không ăn chay suốt một tuần qua". Vị linh mục nói lớn: "anh em tin ư? Tin, nhưng tại sao anh chị em không mang dù theo?"


Bài Ðọc I: (Năm II) Kb 1, 12 - 2, 4


"Người công chính sống được nhờ trung tín"

Trích sách Tiên tri Khabacúc


Chớ thì ngàn xưa Chúa chẳng phải là Thiên Chúa, Chúa của tôi, là Ðấng Thánh của tôi? Vậy là chúng tôi không sao chết được. Lạy Chúa, Chúa đã đặt nó lên để xét xử, làm cho nó vững mạnh để trừng phạt. Mắt Chúa tinh sạch, không thể nhìn sự dữ, không thể xem sự gian ác. Tại sao Chúa lại nhìn những kẻ gian ác, và kẻ bất lương nuốt người công chính hơn nó, sao Chúa vẫn làm thinh?


Chúa để loài người như cá biển, như sâu bọ không có vua quan. Nó lấy lưỡi câu mà bắt hết, lấy chài mà kéo mọi sự, lấy lưới mà thu lượm: bởi thế nó hớn hở vui mừng. Vì vậy, nó cúng tế cho chài, nó dâng lễ vật cho lưới, vì bởi đấy nó được phần béo tốt và món ăn ngon. Lẽ nào nó cứ thả lưới không ngừng và luôn luôn tàn nhẫn sát hại các dân?


Tôi sẽ đứng ở vọng canh của tôi, đứng yên nơi thành lũy của tôi, tôi chờ xem Chúa dạy tôi thế nào, và trả lời ra sao cho điều tôi biện bạch? Chúa đáp lại tôi rằng: "Hãy chép điều ngươi thấy, hãy khắc nó vào tấm bảng để đọc được dễ dàng. Bởi hình lạ còn xa, nó sẽ xuất hiện trong thời sau hết và sẽ chẳng hư không. Nó kết duyên với ngươi, hãy chờ đợi nó, vì nó sẽ đến không trì hoãn. Chắc chắn nó sẽ đến, không sai. Người không có lòng ngay thì ngã gục, nhưng người công chính sẽ sống nhờ trung tín".

Đăng nhận xét

Được tạo bởi Blogger.